Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Sự thật về quan hệ Việt Nam - Trung Quốc trong 30 năm qua (trích) - Nhà xuất bản Sự thật,1979

"Xingapo có trên 90% là người Trung Quốc, trong số dân trên 1 triệu người thì hơn 90 vạn là người Trung Quốc. Cho nên Xingapo hoàn toàn trở thành một quốc gia do người Trung Quốc ở đó tổ chức" (Bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc Trần Nghị, 1960)

"Tôi sẽ làm chủ tịch 500 triệu bần nông đưa quân xuống Đông Nam Á" (Mao Trạch Đông, 1963)

"Nước chúng tôi thì lớn nhưng không có đường ra, cho nên rất mong Đảng lao động Việt Nam mở cho một con đường mới xuống Đông Nam châu Á" (Chu Ân Lai, 1963)

"Chúng ta phải giành cho được Đông Nam châu Á, bao gồm cả miền Nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malaixia và Xingapo... Một vùng như Đông Nam châu Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản... xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy... Sau khi giành được Đông Nam châu Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô - Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây" (Mao Trạch Đông, 1965)

"Mỹ càng đưa nhiều quân vào Việt Nam thì chúng tôi càng vui lòng, vì chúng tôi biết rằng chúng tôi nắm chúng trong tay, chúng tôi có thể lấy máu chúng. Nếu ngài muốn giúp đỡ Việt Nam thì càng khuyến khích Mỹ ném càng nhiều lính Mỹ vào Việt Nam càng tốt" (Chu Ân Lai, 1965)








Điều 42 luật đất đai


Điều 42. Bồi thường, tái định cư cho người có đất bị thu hồi
1. Nhà nước thu hồi đất của người sử dụng đất mà người bị thu hồi đất có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất hoặc đủ điều kiện để được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất theo quy định tại Điều 50 của Luật này thì người bị thu hồi đất được bồi thường, trừ các trường hợp quy định tại các khoản 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11 và 12 Điều 38 và các điểm b, c, d, đ và g khoản 1 Điều 43 của Luật này.
2. Người bị thu hồi loại đất nào thì được bồi thường bằng việc giao đất mới có cùng mục đích sử dụng, nếu không có đất để bồi thường thì được bồi thường bằng giá trị quyền sử dụng đất tại thời điểm có quyết định thu hồi.
3. Uỷ ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương lập và thực hiện các dự án tái định cư trước khi thu hồi đất để bồi thường bằng nhà ở, đất ở cho người bị thu hồi đất ở mà phải di chuyển chỗ ở. Khu tái định cư được quy hoạch chung cho nhiều dự án trên cùng một địa bàn và phải có điều kiện phát triển bằng hoặc tốt hơn nơi ở cũ.
Trường hợp không có khu tái định cư thì người bị thu hồi đất được bồi thường bằng tiền và được ưu tiên mua hoặc thuê nhà ở thuộc sở hữu của Nhà nước đối với khu vực đô thị; bồi thường bằng đất ở đối với khu vực nông thôn, trường hợp giá trị quyền sử dụng đất ở bị thu hồi lớn hơn đất ở được bồi thường thì người bị thu hồi đất được bồi thường bằng tiền đối với phần chênh lệch đó.
4. Trường hợp thu hồi đất của hộ gia đình, cá nhân trực tiếp sản xuất mà không có đất để bồi thường cho việc tiếp tục sản xuất thì ngoài việc được bồi thường bằng tiền, người bị thu hồi đất còn được Nhà nước hỗ trợ để ổn định đời sống, đào tạo chuyển đổi ngành nghề, bố trí việc làm mới.
5. Trường hợp người sử dụng đất được Nhà nước bồi thường khi thu hồi đất mà chưa thực hiện nghĩa vụ tài chính về đất đai theo quy định của pháp luật thì phải trừ đi giá trị nghĩa vụ tài chính chưa thực hiện trong giá trị được bồi thường, hỗ trợ.
6. Chính phủ quy định việc bồi thường, tái định cư cho người có đất bị thu hồi và việc hỗ trợ để thực hiện thu hồi đất.

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Tiananmen Square Massacre of 1989 (April 15 - June 4)



April 15, 1989. Tired of having no voice in their government, hundreds of thousands of Chinese students gathered in peaceful protest against their government’s policies in a series of demonstrations calling for democracy.
Participants were critical of the ruling Chinese Communist Party and demanded the establishment of broader freedoms. The Chinese Government failed to give in.
June 4, 1989. Midnight. Supreme leader Deng Xiao Ping gave the order to end the peaceful demonstration from a hospital bed where he was being treated for cancer. Infantry and tanks were deployed. “One million Chinese can be considered a small number.” (Deng Xiao Ping). Soldiers began shooting anyone who got in their way. A single man shocked the world by risking his life to make a statement. On the major routes into the city center, people fought back with the only weapons available to them: stones and bricks. Hospitals all over the city were flooded with the wounded and dead. Many protesters showed remarkable courage and ran alongside foreign journalists and camera crews trying to protect them, warning them. Citizens tried to form protective walls around journalists and cameras, hoping that their cause would be heard around the world.
Dawn. The streets of Beijing looked and sounded like a warzone. Residents were still challenging the might of the People’s Liberation Army, but it was a hopeless cause. Lines of tanks and soldiers were a clear sign that the military had total control of the center of the city. Though all records differ in their statistics, an estimated 5,000 people died. Thousands more were injured.
2007. The topic is still a political taboo in mainland China. Any public discussion of it is regarded as inappropriate. As a result of the strong Chinese government censorship, the news media is forbidden to report anything related to the subject unless it takes the Communist Party China’s view. This part of history has disappeared in most Chinese media. No one is allowed to make any web sites related to the event. A Google search returns only government-mandated versions of the events. “According to local laws, regulations, and polities, part of the searching result is not shown.” 
Nguồn: youtube.com

Vụ thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989
(Từ ngày 15 tháng 4 đến ngày 4 tháng 6 năm 1989)

Ngày 15 tháng 4 năm 1989. Mệt mỏi và không thể kiên nhẫn thêm trước việc chính phủ không chịu đối thoại, hàng trăm nghìn sinh viên Trung Quốc đã tập hợp lại, tiến hành cuộc đấu tranh bằng phương pháp hòa bình để phản đối các chính sách và đường lối của chính phủ bằng hàng loạt cuộc tuần hành đòi dân chủ. Những người tham gia tuần hành đã phê phán sự thống trị của Đảng Cộng Sản Trung Quốc và đòi hỏi sự thiết lập một nền dân chủ. Chính phủ Trung Quốc không chịu nhượng bộ.
Ngày 4 tháng 6 năm 1989. Nửa đêm. Lãnh đạo tối cao Đặng Tiểu Bình, từ trên giường bệnh của một bệnh viện, nơi ông đang điều trị ung thư, đã ra lệnh chấm dứt  những cuộc tuần hành bằng phương pháp hòa bình đó. Bộ binh có xe tăng yểm trợ được triển khai dàn quân.
“Một triệu người Trung Quốc có thể coi như không đáng kể”, Đặng Tiểu Bình nói. Binh lính bắt đầu xả súng vào bất cứ ai mà họ gặp trên đường tiến quân. Một thanh niên đơn độc đã làm cả thể giới bị sốc khi anh ta đem tính mạng của mình ra để bày tỏ quan điểm (người này đã đứng chặn trước mũi chiếc xe tăng đầu tiên trong đoàn xe tăng tiến vào quảng trường, khiến cho đoàn xe này phải dừng lại -ND). Trên tuyến đường chính dẫn vào trung tâm thành phố, người ta chống trả lại quân đội chỉ với những vũ khí mà họ được phép dùng: đá và gạch. Tất cả các bệnh viện trên toàn thành phố ngập tràn những người bị thương và người chết. Nhiều người biểu tình đã thể hiện sự can đảm đáng ngưỡng mộ. Họ chạy theo sát để bảo vệ những nhà báo nước ngoài cũng như máy ảnh và các vật dụng hành nghề của nhà báo, họ cảnh báo nguy hiểm cho các nhà báo. Còn người dân trong thành phố thì tìm cách kết thành một bức tường bảo vệ các nhà báo nước ngoài và máy ảnh với hi vọng tình cảnh của họ sẽ được toàn thế giới thấu hiểu.
Rạng sáng. Những cảnh tượng và âm thanh trên đường phố Bắc Kinh tựa như ở một vùng chiến sự. Những người biểu tính còn sót lại vẫn tiếp tục thách thức sức mạnh của Quân giải phóng Nhân dân, nhưng đó chỉ là hành động trong vô vọng. Xe tăng và binh lính là sức mạnh hủy diệt, quân đội đã kiểm soát hoàn toàn trung tâm thành phố. Mặc dù có sự khác nhau về con số thống kê trong các tài liệu, nhưng ít nhất đã có 5000 người chết và hàng nghìn người bị thương.
Cho đến năm 2007, chủ đề này vẫn còn là một điều cấm kị ở Trung Quốc đại lục. Mọi sự bàn luận công khai về nó đều không được thừa nhận. Như một hệ quả của chế độ kiểm duyệt nặng nề của chính phủ Trung Quốc, giới truyền thông bị cấm đưa tin có liên quan đến chủ đề này, ngoại trừ khi nó đưa tin theo quan điểm của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Sự kiện này của lịch sử này đã biến mất trên hầu hết các phương tiện truyền thông đại chúng của Trung Quốc. Không ai được lập website có liên quan đến nó. Kết quả tìm kiếm của Google trả lời về sự kiện này chỉ bằng một thông báo (có sự can thiệp của chính phủ) như sau: “Theo luật địa phương, theo các quy định và biện pháp quản lí của chính phủ, phần kết quả tìm kiếm này không hiển thị”.
dịch bởi Oxy

WE WILL NEVER FORGET


Word and music by Phillip Morgan

A song was heard in China
in the city of Beijing.
In the spring of 1989
you could hear the people sing.
And it was the song of freedom
that was ringing in the square.
The world could feel the passion of the people gathered there.
Oh children, blood is on the square.

For many nights and many days
waiting in the square.
“To build a better nation”
was the song that echoed there.
“For we are Chinese children,
we love our native land,
for brotherhood and freedom
we are joining hand in hand”.
Oh children, blood is on the square.

Then came the People’s army
with trucks and tanks and guns.
The government was frightened
of their daughters and their sons.
But in the square was courage
and a vision true and fair,
the Army of the People would not harm the young ones there.
Oh children, blood is on the square.

On June the 3rd in China,
in the spring of ’89,
an order came from high above
and passed on down the line.
The soldsers opened fire,
young people bled and died,
the blood of thousands on the square
that lies can never hide.
Oh children, blood is on the square.

For four more days of fury
the people faced guns.
How many thousands slaughtered
when their grisly work was done?
They quickly burned the bodies
to hide their coward’s shame,
but blood is thick upon their hands and darkness on their names.
Oh children, blood is on the square.

There are tears that flow in China
for her children that are gone.
There is fear and there is hiding,
for the killing still goes on.
And the iron hand of terror
Can buy silence for today,
but the blood that lies upon the square
can not be washed away.
Oh children, blood is on the square.
Oh children, blood is on the square.
Oh children, blood is on the square.
nguồn: youtube.com
CHÚNG TÔI KHÔNG BAO GIỜ QUÊN

Một bài hát được nghe ở Trung Quốc,
tại thành phố Bắc Kinh.
Vào mùa xuân năm 1989,
bạn có thể nghe người ta hát.
Đó là bài hát của nền tự do,
đã vang lên trên quảng trường.
Thế giới có thể cảm nhận được bầu nhiệt huyết
của những người tập trung ở đó.
Ôi những người con, máu đã đổ trên quảng trường.

Trong nhiều ngày đêm
đợi chờ trên quảng trường.
“ Thành lập một nhà nước tiến bộ hơn”
là lời bài hát vang lên ở đó.
“Vì chúng ta là người con của Trung Quốc,
chúng ta yêu đất mẹ,
vì tình anh em và nền tự do
chúng ta đoàn kết tay trong tay”.
Ôi những người con, máu đã đổ trên quảng trường.

Sau đó quân đội nhân dân tới
với xe tải, xe tăng và súng.
Chính phủ đã khiếp sợ
chính những người con trai và con gái của họ.
Còn trên quảng trường là sự dũng cảm
và phương pháp đúng đắn, hợp lí.
Quân đội nhân dân đã không thể làm hại những thanh niên ở đó.
Ôi những người con, máu đã đổ trên quảng trường.

Vào ngày 3 tháng 4 ở Trung Quốc,
mùa xuân năm 89,
một mệnh lệnh từ trên cao truyền xuống
tới đội quân chính quy.
Binh lính nổ súng,
những người thanh niên đổ máu và chết,
máu của hàng ngàn người trên quảng trường
những lời nói dối không thể giấu giếm được.
Ôi những người con, máu đã đổ trên quảng trường.

Trong hơn bốn ngày kinh hoàng
con người đối mặt với súng đạn.
Có biết bao nhiêu cuộc tàn sát đã diễn ra
khi công việc rùng rợn của chúng được tiến hành?
Chúng nhanh chóng chôn những xác chết
để che dấu nỗi hổ thẹn vì hèn hạ,
nhưng máu vẫn in sâu trên tay chúng và bóng đen vẫn in sâu trên tên tuổi của chúng.
Ôi những người con, máu đã đổ trên quảng trường.

Có nước mắt rơi ở Trung Quốc
vì những người con đã chết.
Có nỗi sợ và sự ẩn náu,
vì sự giết chóc vẫn tiếp diễn.
Bàn tay sắt của sự khủng bố
có thể mua được sự im lặng cho đến ngày nay,
nhưng dòng máu đã chảy trên quảng trường
thì không thể nào rửa sạch.
Ôi những người con, máu đã đổ trên quảng trường.
Ôi những người con, máu đã đổ trên quảng trường.
Ôi những người con, máu đã đổ trên quảng trường.
Dịch bởi Oxy

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Lời ai điếu cho một nền báo chí nô bộc


Tháng 7-2007. Những cơn mưa tầm tã vào lúc chập tối kéo dài tới khuya khiến nhiều đêm tôi không sao chợp mắt được. Hàng trăm nông dân từ các tỉnh miền Tây kéo lên biểu tình tại TP HCM đêm nay làm gì dưới những cơn mưa tầm tả kéo dài đó? Đã cả tháng, đồng bào kéo nhau lên Văn phòng Quốc hội 2 tại đường Hoàng Văn Thụ TP HCM để đòi lại ruộng đất bị mất trắng, bị giải tỏa mà đền bù không thỏa đáng… Băng rôn, biểu ngữ, cờ đỏ sao vàng, khẩu hiệu viết trên giấy dán lên áo, ảnh Chủ tịch Hồ Chí minh… đỏ rực cả dãy phố vòng từ đường Hoàng Văn Thụ sang đường Hồ Văn Huê. Đọc những khẩu hiệu trên băng rôn không khỏi thấy đau lòng: “Thủ Tướng ơi… cứu lấy dân!”, “Đả đảo chính quyền tỉnh X… dối Đảng lừa dân”, có khẩu hiệu còn trích cả lời ông Thứ trưởng Đặng Hùng Võ viết trên báo lề phải: “Tham nhũng ruộng đất là tham nhũng xương máu của dân”… Dưới những khẩu hiệu đó là những gương mặt đen xạm, hốc hác, quắt queo, những hốc mắt sâu hoắm, buồn tủi và căm giận trôi dạt, lan tỏa từ những hốc mắt đó…
Trên đường phố, những chiếc xe hơi bóng loáng, những chiếc xe hai bánh đời mới chở những cặp đùi nõn nà lướt qua, phảng phất mùi nước hoa ngược gió bay lại, phả vào những gương mặt dúm dó đang trương ảnh Bác Hồ! Có ai đó nghĩ hộ những người nông dân mất đất kia rằng, ruộng đất bị cướp giật của họ đã biến thành những chiếc xe bốn bánh, hai bánh bóng loáng kia, từ công cuộc “đổi mới” do Đảng cầm quyền phát động và lãnh đạo (!).
Cũng có những bà con dân phố nghĩ đến đồng bào đi biểu tình rời quê lên đây cả tháng trời, màn trời chiếu đất, đói khát nên đến tiếp nước, tiếp thức ăn cho họ. Có người khôn ngoan hơn, đã gọi một thanh niên chở sau xe đạp sọt bánh mì đầy, trả tiền hết cả sọt bánh… rồi nhờ anh ta chở vào đám biểu tình phát cho bà con. Anh thanh niên này đã bị những người mặc thường phục bất thần xông ra đánh túi bụi, trào cả máu mồm máu mũi lên những chiếc bánh mì anh đang phân phát…
Tôi có đủ kinh nghiệm của một người viết phóng sự điều tra về tranh chấp ruộng đất ở Đồng Bằng sông Cửu Long những năm cuối thập kỷ 80, nên hiểu rõ những ai sẽ có mặt ở những cuộc biểu tình! Những người quay phim chụp ảnh mặc thường phục nhan nhãn ở đường Hoàng văn Thụ lúc này. Nhưng hễ có một “con nai vàng ngơ ngác” nào đó giơ máy chụp hình lên thì lập tức bị cướp máy ngay, bị kéo về đồn công an ngay! Cả tháng rồi, hàng trăm người biểu tình với cờ quạt rợp trời, căng lều, căng bạt, trải ny lông nằm la liệt tại một ngã ba sầm uất ở trung tâm thành phố… Vậy mà, cả trăm tờ báo, của một thành phố được xem là cái nôi của báo chí Việt Nam, thậm chí tờ báo Tuổi trẻ ở ngay liền đó… vẫn im khe! Các đồng nghiệp của tôi vẫn ung dung ngồi trong phòng máy lạnh như không có gì xảy ra. Thậm chí, có báo còn đăng ảnh một cuộc biểu tình ở một nước Mỹ La-tinh xa xôi nào đó! Một số không nhỏ các đồng nghiệp của tôi đang bận rộn đến quay phim chụp ảnh, đưa tin về một công trình nào đó mới khởi công để nhận những bao thư “nặng túi”! Các “bậc thầy” báo chí, các nhà báo lão thành lúc này vẫn đang được các trường tuyên huấn, các lớp đại học báo chí mời đến giảng bài, các đài truyền hình mời lên tivi… và các vị đó đang lớn tiếng: Nhà báo phải bám sát cuộc sống, phải trung thực, nhân dân cần được thông tin và có quyền được thông tin đầy đủ như luật báo chí đã ban hành, vân vân và vân vân. Tôi không ngờ các nhà báo lão thành mà xưa nay tôi từng ngưỡng mộ lại có thể vô cảm đến thế, dối trá đến thế, hèn hạ đến thế!
Đừng có ai nghĩ rằng nhà báo bây giờ còn nghèo như một câu “ngạn ngữ” thời bao cấp: “Nhà văn, nhà báo, nhà giáo… cộng lại thành nhà nghèo!”. Không ít các đồng nghiệp của tôi như con cáo già đang ngồi co mình ở các tòa soạn, nhưng chỉ một tin tức lộ ra ở đâu đó, xí nghiệp này, công ty kia có chuyện tiêu cực, tham nhũng, được nội bộ tố giác… là họ lao tới gặp lãnh đạo đơn vị, chí ít thì xin cái quảng cáo vài chục triệu để hưởng phần trăm (thường là 2-30%), nếu nắm đầy đủ chứng cứ tư liệu rồi, thì họ ra giá, tống tiền lãnh đạo đơn vị. Những lần “đánh quả” như thế, họ có cả trăm triệu. Có vị Viện trưởng một viện khoa học lớn ở TP HCM than phiền với tôi: Mỗi lần có cuộc triệu tập ra Hà Nội họp hành gì đó thì một nhà báo của một cơ quan báo chí lớn bậc nhất của nước ta, đều đến xin Viện trưởng một cái vé máy bay để đi họp! Không cho thì sẽ bị moi móc, trả thù… Mà cho thì khó coi quá!
Tôi còn biết ở Cần Thơ có một ông cũng thường trú như thế, mỗi lần đi họp ở Hà Nội còn đi nhiều cơ quan, xuống cả các huyện để mỗi huyện “xin một cái vé máy bay” như thế! Đến nổi người ta gọi ông “nhà báo cá rồ”. Nghe đâu giờ ông ta có cả đồn điền trên Tây Nguyên để… dưỡng già!
Có lần tôi đang đi chiếc xe cúp cà tàng trên đường phố, bỗng bị một chiếc xe phân khối lớn ép vào vỉa hè. Hoảng quá, tôi tưởng mình bị cướp! (Mà kẻ cướp nào lại thèm nhắm vào chiếc xe khốn khổ của tôi?). Lúc bình tĩnh được thì nhận ra một đồng nghiệp trẻ. Anh này là con trai một vị Giám đốc đài phát thanh và truyền hình lớn ở miền Trung. Anh ta tốt nghiệp ngành báo chí, nhưng vì người cha là một cán bộ cách mạng lão thành, liêm chính, không chấp nhận xin xỏ và hối lộ để con được làm việc ở một cơ quan báo chí ở TP HCM… Anh ta phải đi làm cộng tác viên cho các báo ở thành phố. Quý mến người bạn trẻ này, nhiều lần tôi đi công tác ở Đồng bằng sông Cửu long có xe hơi đưa đi, tôi thường kêu anh đi cùng để có cơ hội hành nghề, kiếm sống ở cái thành phố ồn ào này. Nào ngờ hôm ấy anh là người ép xe tôi vào lề đường! Anh ta ôm lấy bờ vai gầy guộc của tôi cười nói: Bây giờ em khá rồi! Liếc nhìn chiếc xe phân khối lớn của anh, tôi tin là anh ta nói thật. Tôi hỏi: – Làm gì mà khá? Trả lời: – Chạy quảng cáo cho các báo! Nói rồi, anh ta dúi bao thuốc ba số (555) đã hút dở vào túi áo tôi, bằng một giọng rất tự tin, nói: – Một nhà báo như bác thì không thể đi chiếc xe thế này được. Tết này bác đi với em, đến các cơ quan, xí nghiệp, công ty… mà bác quen biết, không cần bác nói gì cả, chỉ cần bác đi cùng em đến đó thăm hỏi lãnh đạo, thế là đủ… Sau Tết em sẽ đổi xe cho bác… Tôi cảm ơn người bạn trẻ có lòng tốt với tôi, nhưng không dám nhận lời! Tôi buồn mất mấy ngày sau đó. Vừa thương một đồng nghiệp trẻ, ban đầu rất hăng hái, say sưa với nghề báo… nhưng không được cuộc đời tiếp nhận, phải bỏ nghề. Lại thấy thật khôi hài cho cái thằng tôi! Đi cái xe tàn tã nhất Sài Gòn hoa lệ, có khi khởi động đến toát mồ hôi mà xe không nổ máy. Chính cái xe này, có lần tôi đến họp báo ở “Nhà hàng nổi” trên sông Sài Gòn (Nay không còn nữa), lúc dắt xe vô, người bảo vệ đã quát: – Đến giờ này mà chưa chở đá đến cho người ta! May quá, ông Ca Lê Thuần, Giám đốc Sở Văn hóa lúc đó, người chủ trì họp báo đã chạy lại nói: Mời anh PK vào, mọi người đã đến đông đủ (Hôm đó xe tôi cũng không nổ được máy!). Giám đốc Thuần đã cứu tôi một bàn thua trông thấy trước anh bảo vệ to lớn!
Nhưng câu chuyện trên không “đau” bằng một lần, chúng tôi, các nhà báo thường trú của TW và TP HCM đến dự lễ khánh thành một công trình được tài trợ nước ngoài của Hội người mù TP HCM. Sau lễ khánh thành, ông Chủ tịch Hội người mù thành phố là một người đàn ông rất đẹp trai, nói tiếng Anh với khách quốc tế rất lưu loát, đã cầm một tệp phong bì phát cho từng nhà báo, mỗi lần phát cho một phóng viên, ông ta có lời cảm ơn rất lịch thiệp. Nhìn một người mù tay run run phát “bao thư” cho các nhà báo sáng mắt, tôi thấy trái tim mình như đang rỉ máu! Đến phần tôi, tôi phải kéo ông Chủ tịch lại một góc và nói nhỏ vào tai ông: Tôi đến đây tay không là đã thấy băn khoăn lắm rồi, nhận quà của người mù nữa thì còn gì để nói…
Tôi có “phản bội” các đồng nghiệp của tôi không?! Xin các nhà đạo đức học trên cõi đời này cho ý kiến!?
Chuyện đồng bào miền Tây lên thành phố biểu tình đòi đất năm 2007 mà tôi đã nói ở trên phải được nói thêm là, tôi đã trà trộn vào đám biểu tình, hỏi và nghe được nhiều điều bổ ích về các nguyên nhân đi khiếu kiện ruộng đất. Có bà mất ruộng vì Chủ tịch xã cướp ruộng của bà cho vợ bé của ông ta. Có nhiều nguyên nhân đi đòi đất mà tính chất, nội dung của việc đi đòi đất rất… Nam Bộ! Đó là trường hợp bà cụ có 15 công ruộng (mỗi công 1000 m2). Năm 1980 vô tập đoàn sản xuất, thực hiện lời kêu gọi của Đảng “nhường cơm xẻ áo”, cụ đã hiến 11 công đất, chỉ còn được giữ lại 4 công do nhà có bốn nhân khẩu. Những công đất đã hiến cho các hộ tiếp tục mần ruộng thì bà cụ không đòi. Duy chỉ có một hộ, nhận ruộng của bà, nhưng lại cho thuê “sổ đỏ” sở hữu ruộng, lấy tiền đi chơi đề, thì bà nhất định đi thưa kiện để đòi lại. Lý do của bà cụ chỉ đơn giản vậy thôi. Theo cụ thì ruộng đất của ông bà để lại cho con cháu là để mần ăn. Đem ruộng của ông bà “nhường” cho kẻ chỉ quanh năm rong chơi, cờ bạc là trái đạo lý ông bà. Tôi bàng hoàng khi nhận ra “cái đạo lý ông bà” của người nông dân Nam Bộ cao hơn hẳn cái nền chính trị hoang đường mà các đảng Cộng sản trên thế giới đã áp đặt cho dân tộc của họ, trong đó có Việt Nam. Không phải ai cũng yêu quý ruộng đất mà đem cào bằng ruộng đất để đi tìm sự công bằng! Nhà văn Dương Thu Hương đã gọi cái sự thắng thế của những người Cộng sản một thời là “sự hàm hồ của lịch sử”! Bà cụ mà tôi đã gặp trong đám biểu tình này, đang làm một việc là đi chống lại sự hàm hồ của lịch sử! Đương nhiên là cực kỳ gian khó. Tôi đã thu thập tất cả những lý do, những tình huống đi khiếu kiện đòi ruộng đất trong cuộc biểu tình dài ngày đó của nông dân các tỉnh miền Tây năm 2007 ở Văn phòng Quốc hội 2 tại TP HCM để viết một phóng sự điều tra. Kèm theo bài phóng sự là những hình ảnh mà tôi đã chụp được bằng phương pháp nghiệp vụ, chụp toàn cảnh, cận cảnh, nội dung các khẩu hiệu được trương lên (không có khẩu hiệu nào chống chế độ cả). Không một báo lề phải nào dám đăng những phóng sự điều tra như thế cả. Nếu có đăng thì họ sẽ cắt xén, gọt dũa những sự thật gai góc, chỉ để lại những gì có thể vừa lòng, lọt tai cấp trên mà thôi! Cuối cùng tôi phải ra tận Hà Nội, đến tận Văn phòng Chính phủ ở số 2 đường Bách Thảo, đưa tận tay bài viết đó đến Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng, tại văn phòng Phó Thủ tướng phụ trách chống tham nhũng của ông. Phó Thủ tướng đã tiếp tôi một buổi chiều và xem kỹ những bức ảnh về cuộc biểu tình mà tôi đã chụp. Nhưng đã là một bài báo thì nó phải được đưa lên phương tiện thông tin đại chúng, để tạo dư luận xã hội, cách làm đi bằng con đường “tiểu ngạch” của tôi như thế là “không giống ai”!
Cuộc biểu tình của nông dân miền Tây năm 2007 đó, đã được dọn dẹp vào ban đêm bằng cách các địa phương đưa xe lên rước về. Nếu “giải thích” mà ai không nghe thì được ném lên xe đưa về! Sáng hôm sau tất cả các báo ở TP HCM đều đưa tin, nông dân miền Tây đã “ vui vẻ” ra về!!!
Sau này, tôi đã nhờ nhà thơ Hoàng Hưng đưa bài viết đó lên mạng Talawas với nhan đề “Thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – Cần có cuộc Hội thảo khoa học về khiếu kiện ruộng đất…”. Khi bài viết đã được tung lên mạng rồi, gặp một số quan chức ở Đồng bằng Cửu Long, nhiều người đọc được đã bảo tôi: Bài của đồng chí rất trung thực, có thiện chí, có nhiều phát hiện… vì sao không đưa các báo đăng!
Thế đó, các giáo trình báo chí ở các quốc gia dân chủ đều dạy rằng, nhà báo là người đứng trên cây cầu để canh chừng con tàu chính phủ. Nó báo cho con tàu đó thời tiết xấu hay tốt ở phía chân trời. Nhưng ở các quốc gia toàn trị thì báo chỉ để làm vừa lòng cấp trên, chỉ để làm cảnh và để “đưa nghị quyết Đảng vào cuộc sống” chứ không phải làm theo quy luật của nhận thức là đưa cuộc sống vào nghị quyết Đảng để rồi Nghị quyết Đảng sẽ tự nhiên đi vào cuộc sống!
Lối tư duy ngược này là thảm kịch của những nhà nước độc tài và sớm muộn sẽ dẫn đến sụp đổ. Hiện tượng Vinashin là một ví dụ rất điển hình. Không phải các nhà báo không biết đầu tư lớn cho ngành đóng tàu Việt nam (thực chất là đóng vỏ tàu) là phi hiệu quả. Giữa những năm 90, tôi đã được Tiến sỹ P.N.H, chuyên gia hàng đầu của VN về đóng tàu biển, ông tốt nghiệp hạng ưu ở Liên Xô về… đưa cho 1 tập tài liệu phản biện về việc đầu tư cho nghành đóng tàu VN. Đưa cho tôi tài liệu, ông hy vọng là để một nhà báo lâu năm lên tiếng hộ cho quan điểm của các chuyên gia đóng tàu VN… Nhưng báo chí chỉ được phép minh họa đường lối của Đảng và nhà nước mà thôi! Cho ăn kẹo cũng không một Tổng biên tập nào dám đăng bài của các nhà báo lúc đó phản đối đầu tư cho Vinashin. Chỉ đến khi chuyện vỡ lỡ thì nhân dân là người chịu thiệt thòi nhất, vì gánh chịu nợ nần chồng chất, nhưng các nhóm lợi ích thì đã no nê! Và chẳng ai bị kỷ luật về món nợ khổng lồ ấy!
Bây giờ thì rừng vàng đã bị phá gần hết, rừng đầu nguồn đã cho nước ngoài thuê, tài nguyên dưới lòng đất đã cạn kiệt, đến than cũng phải đi nhập về, bauxite cũng phải khai quật lên để bán cho người Tàu, chỉ còn biển bạc, đảo vàng ngoài khơi thì đường lưỡi bò đang lăm le liếm hết. Biển đảo thiêng liêng của Tổ Quốc mà ông bà ta gìn giữ bằng máu xương từ bao đời, nay đồng bào Quãng Ngãi, đồng bào miền Trung ra khơi đánh bắt tôm cá thì bị giặc Tàu bắn giết, cướp bóc bất kỳ lúc nào. Nhân dân Hà Nội, TP HCM và các tỉnh phẫn nộ biểu tình khí thế bừng bừng mà 700 tờ báo, gần trăm đài phát thanh truyền hình trên cả nước vẫn im khe, không dám đăng một tấm hình, một dòng tin nào về những cuộc biểu tình yêu nước của nhân dân. Chỉ có Thông tấn xã VN đưa một cái tin về biểu tình ngày 5-6 vừa qua thì lại xuyên tạc trắng trợn sự thật: “một số người tự phát tụ tập đi ngang qua…”. Viết đến đây tôi bỗng nhớ đến lời nhà văn Nguyễn Khải trong tùy bút chính trị “Đi tìm cái tôi đã mất” của ông rằng, người ta đã “nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không biết xấu hổ, nói dối không biết khiếp sợ…”! Các nhà báo nước ta từng có thời áo vá cơm khoai, cùng đồng cam cộng khổ với nhân dân, vác cây bút đi phụng sự chính nghĩa dân tộc, đánh Tây đuổi Nhật năm xưa… Nay báo chí nước ta vì miếng cơm manh áo, vì muốn yên thân “sống mòn” lại dễ dàng làm nô bộc cho các nhóm lợi ích, các nhóm quyền lực, quay lưng với vận mệnh của Tổ Quốc hay sao?
Nếu mai mốt bọn Tàu cộng với máu AQ truyền kiếp, lại thêm bệnh “mót” làm siêu cường thời đại, điên cuồng kéo dàn khoan khổng lồ của chúng ra khai thác dầu trên vùng biển đặc quyền của nước ta đã được luật pháp quốc tế thừa nhận… mà đội ngũ báo chí “hùng hậu” của ta vẫn im khe, chỉ “anh bán thuốc cao” Lại Văn Sâm khua môi múa mép trên tiết mục “Ai là triệu phú” của đài Truyền hình Quốc gia thì bài viết này của tôi xem như “Lời ai điếu cho một nền báo chí nô bộc” đã tha hóa và thối rữa đến chân lông.
Gần 40 năm viết báo từ Bắc chí Nam, làm cả báo nói, báo hình, báo viết, báo mạng… đi từ minh họa đến phản biện, phải chăng số phận đã giao cho tôi viết lời ai điếu này cho nền báo chí VN hôm nay. Tôi mượn chữ “Ai điếu” của nhà văn quá cố Nguyễn Minh Châu để tưởng nhớ ông trong bài viết này.
Không phải không có lý do mà nhân loại đã đặt tự do ngôn luận, tự do báo chí lên hàng đầu trong những quyền về con người.
Tự do thông tin ở thời đại thông tin toàn cầu sẽ cứu các quốc gia nhỏ bé không bị các “siêu cường mới” nuốt chửng; Sẽ cứu cả các đảng cầm quyền biết đứng về phía nhân dân, cùng nhân dân cứu đất nước khỏi bị các đế quốc mới xâm lược nếu không muốn tự sát.
Vai trò của các nhà báo vô cùng quan trọng trong thời khắc lịch sử này. Hỡi những người anh em báo chí đồng huyết, đồng bào, đồng chủng, đồng quốc của tôi.
TP HCM 7–2011
Tác giả: Lê Phú Khải