Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Tiananmen Square Massacre of 1989 (April 15 - June 4)



April 15, 1989. Tired of having no voice in their government, hundreds of thousands of Chinese students gathered in peaceful protest against their government’s policies in a series of demonstrations calling for democracy.
Participants were critical of the ruling Chinese Communist Party and demanded the establishment of broader freedoms. The Chinese Government failed to give in.
June 4, 1989. Midnight. Supreme leader Deng Xiao Ping gave the order to end the peaceful demonstration from a hospital bed where he was being treated for cancer. Infantry and tanks were deployed. “One million Chinese can be considered a small number.” (Deng Xiao Ping). Soldiers began shooting anyone who got in their way. A single man shocked the world by risking his life to make a statement. On the major routes into the city center, people fought back with the only weapons available to them: stones and bricks. Hospitals all over the city were flooded with the wounded and dead. Many protesters showed remarkable courage and ran alongside foreign journalists and camera crews trying to protect them, warning them. Citizens tried to form protective walls around journalists and cameras, hoping that their cause would be heard around the world.
Dawn. The streets of Beijing looked and sounded like a warzone. Residents were still challenging the might of the People’s Liberation Army, but it was a hopeless cause. Lines of tanks and soldiers were a clear sign that the military had total control of the center of the city. Though all records differ in their statistics, an estimated 5,000 people died. Thousands more were injured.
2007. The topic is still a political taboo in mainland China. Any public discussion of it is regarded as inappropriate. As a result of the strong Chinese government censorship, the news media is forbidden to report anything related to the subject unless it takes the Communist Party China’s view. This part of history has disappeared in most Chinese media. No one is allowed to make any web sites related to the event. A Google search returns only government-mandated versions of the events. “According to local laws, regulations, and polities, part of the searching result is not shown.” 
Nguồn: youtube.com

Vụ thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989
(Từ ngày 15 tháng 4 đến ngày 4 tháng 6 năm 1989)

Ngày 15 tháng 4 năm 1989. Mệt mỏi và không thể kiên nhẫn thêm trước việc chính phủ không chịu đối thoại, hàng trăm nghìn sinh viên Trung Quốc đã tập hợp lại, tiến hành cuộc đấu tranh bằng phương pháp hòa bình để phản đối các chính sách và đường lối của chính phủ bằng hàng loạt cuộc tuần hành đòi dân chủ. Những người tham gia tuần hành đã phê phán sự thống trị của Đảng Cộng Sản Trung Quốc và đòi hỏi sự thiết lập một nền dân chủ. Chính phủ Trung Quốc không chịu nhượng bộ.
Ngày 4 tháng 6 năm 1989. Nửa đêm. Lãnh đạo tối cao Đặng Tiểu Bình, từ trên giường bệnh của một bệnh viện, nơi ông đang điều trị ung thư, đã ra lệnh chấm dứt  những cuộc tuần hành bằng phương pháp hòa bình đó. Bộ binh có xe tăng yểm trợ được triển khai dàn quân.
“Một triệu người Trung Quốc có thể coi như không đáng kể”, Đặng Tiểu Bình nói. Binh lính bắt đầu xả súng vào bất cứ ai mà họ gặp trên đường tiến quân. Một thanh niên đơn độc đã làm cả thể giới bị sốc khi anh ta đem tính mạng của mình ra để bày tỏ quan điểm (người này đã đứng chặn trước mũi chiếc xe tăng đầu tiên trong đoàn xe tăng tiến vào quảng trường, khiến cho đoàn xe này phải dừng lại -ND). Trên tuyến đường chính dẫn vào trung tâm thành phố, người ta chống trả lại quân đội chỉ với những vũ khí mà họ được phép dùng: đá và gạch. Tất cả các bệnh viện trên toàn thành phố ngập tràn những người bị thương và người chết. Nhiều người biểu tình đã thể hiện sự can đảm đáng ngưỡng mộ. Họ chạy theo sát để bảo vệ những nhà báo nước ngoài cũng như máy ảnh và các vật dụng hành nghề của nhà báo, họ cảnh báo nguy hiểm cho các nhà báo. Còn người dân trong thành phố thì tìm cách kết thành một bức tường bảo vệ các nhà báo nước ngoài và máy ảnh với hi vọng tình cảnh của họ sẽ được toàn thế giới thấu hiểu.
Rạng sáng. Những cảnh tượng và âm thanh trên đường phố Bắc Kinh tựa như ở một vùng chiến sự. Những người biểu tính còn sót lại vẫn tiếp tục thách thức sức mạnh của Quân giải phóng Nhân dân, nhưng đó chỉ là hành động trong vô vọng. Xe tăng và binh lính là sức mạnh hủy diệt, quân đội đã kiểm soát hoàn toàn trung tâm thành phố. Mặc dù có sự khác nhau về con số thống kê trong các tài liệu, nhưng ít nhất đã có 5000 người chết và hàng nghìn người bị thương.
Cho đến năm 2007, chủ đề này vẫn còn là một điều cấm kị ở Trung Quốc đại lục. Mọi sự bàn luận công khai về nó đều không được thừa nhận. Như một hệ quả của chế độ kiểm duyệt nặng nề của chính phủ Trung Quốc, giới truyền thông bị cấm đưa tin có liên quan đến chủ đề này, ngoại trừ khi nó đưa tin theo quan điểm của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Sự kiện này của lịch sử này đã biến mất trên hầu hết các phương tiện truyền thông đại chúng của Trung Quốc. Không ai được lập website có liên quan đến nó. Kết quả tìm kiếm của Google trả lời về sự kiện này chỉ bằng một thông báo (có sự can thiệp của chính phủ) như sau: “Theo luật địa phương, theo các quy định và biện pháp quản lí của chính phủ, phần kết quả tìm kiếm này không hiển thị”.
dịch bởi Oxy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét